Truyện ngắn: Cá Nhỏ của tôi.

Con cá nhỏ của tôi.

“Giao thừa này bạn đã chuẩn bị gì chưa?” Tôi hỏi trong tiếng thì thầm của gió.

“Có chuyện gì với việc đi chợ vậy?”– Tuấn buồn bã thở dài. “Không có ai ở nhà…”

Rồi mắt anh nhìn về phía biển. Sóng bạc vỗ ghềnh đá, con thuyền lắc lư. Biết mình vừa mắc lỗi, tôi vu vơ xin cho qua chuyện.

“Khi nào anh về Sài Gòn?

“Cuối tháng 3 tôi đi Phan Thiết mấy ngày rồi vào Sài Gòn”. – Tuấn ré lên nhè nhẹ, nó vừa lên bờ, nước mắt giàn giụa. “Sắp đến giờ cầu nguyện rồi.”.

Tôi nhìn về phía cửa sông Đà Diễn, sóng vỗ vào ghềnh đá, tung bọt trắng xóa. Đầu tháng 2, biển Tuy Hòa lộng gió với những cơn gió từ đông, nam, bắc thổi vào. Ai đi xa cũng nhớ gió biển Tuy Hòa, gió cửa sông Đà Diễn. Gió lay vạt áo anh phấp phới, gió đập vào sườn anh cho hả giận, gió đập vào lưng, gió đập vào mặt ù tai, cay mắt. Làn gió đượm vị muối mặn, ngai ngái mùi biển, vừa gần gũi tâm hồn như hơi thở vừa như tiếng vọng của những âm thanh lạ lùng của một đại dương xa xăm, huyền bí.

– Hai Tết này cô nương không về sao?

– Anh không thể quay lại. Mẹ bận chăm hai con, Hiền ốm nặng. Anh Hay đi biển chưa về

Chợt gió thốc vào mặt làm tôi giật mình. Gió biển Tuy Hòa trong lành đến nỗi không thổi từ một phía nào. Gió thổi tứ phía như đùa giỡn với con người, vừa hung ác vừa giận dữ và rất nghịch ngợm. Gió thổi từ dưới lên như vuốt ve chân và bụng. Gió từ đỉnh ô thổi xuống, hất tung chiếc mũ. Gió lồng lộng cuộn xoáy như muốn nhấc bổng người lên. Một chiếc thuyền neo đậu phía xa đang lắc lư dữ dội, như muốn đứt dây lao thẳng xuống biển.

Tham Khảo Thêm:  Bài thơ: Ra-ma buộc tội Xi-ta

Thế là anh không đi với tôi vào Sài Gòn. Nó đi Phan Thiết. Anh ấy sẽ đến thăm nhà em gái mình. Mẹ anh mất khi anh mới hai tuổi và cha anh không trở về sau cơn bão năm ngoái. Anh hát chợ trời hàng năm vào ngày hội cầu ngư để cầu cho linh hồn cha anh từ đầu sóng trở về. Ở nhà còn có hai chị em. Cuối năm ngoái, em gái chị cũng theo chồng vào Phan Thiết sinh sống, bỏ chị một mình. Người anh cũng làm nghề đánh cá, anh ngày đêm lênh đênh trên biển, đàn cá cưỡi trên những con sóng bạc để thoát thân. Chị Hai buôn bán nhỏ ven biển, khắc khoải đợi chồng về, như mẹ chị ngày xưa. Buồn quá, anh khóa cửa nhà, gửi chìa khóa cho chú Năm nhờ trông hộ hộ cha mẹ rồi tức tốc lên Sài Gòn.

Đời người là muôn thuở, sóng ăn gió nói, chẳng mấy chốc bờ sẽ tối, nhưng bao giờ hết ưu phiền? Em gái cô ấy cũng thương cô ấy, nhưng cô ấy không biết phải làm gì. Phận người con gái theo chồng, lâu lâu lại phải ngậm ngùi, cay đắng nhìn đứa em nhỏ một mình bơi giữa dòng đời.

“Còn Hách Linh, khi nào thì đi?” – Tôi đang quay lại… “Anh ấy sẽ đi với bạn chứ?”

Định châm điếu thuốc nhưng không được, Tuấn lắc đầu. “Không biết, có lẽ Hãn Lâm sẽ đi trước. Công ty buôn bán hải sản vừa nhận, lương cao hơn, thêm phúc lợi, ăn trưa tươm tất.”.

Tôi không hỏi thêm câu nào khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má cô ấy. Tôi nghĩ đến Khánh Linh, tôi nghĩ đến Tiểu Ngư. Tuấn bằng tuổi tôi, còn Khẩn Lâm và Tiểu Ngư kém chúng tôi một tuổi. Bốn đứa trẻ chơi với nhau từ nhỏ, cùng nhau lớn lên ở cái xóm nghèo ven biển này. Giờ đây mỗi người mỗi nơi, từ bỏ nghèo khó, rời xa quê hương để tìm tương lai mới trên mảnh đất phương Nam luôn mang trong mình hình ảnh của dòng sông, cửa biển và mùi mặn của gió biển. quê hương. Mấy hôm trước tôi thấy Tiểu Ngư ở bến xe, chỉ đứng nhìn từ xa, bởi vì lúc đó Tiểu Ngư đang vội đi đâu đó. Sau khi tốt nghiệp nông lâm, Tiểu Ngư làm việc ở Đà Lạt, một trang trại lớn. Tân cử nhân vui mừng vì có công việc ổn định. Không biết mấy ngày nay anh đi đâu, cũng không đến nhà em chơi như mọi năm, cũng không nhắn tin hỏi thăm một lời. Tôi hơi buồn.

Tham Khảo Thêm:  Tiết kiệm là phải kiên quyết không xa xỉ (Hồ Chí Minh)

“Hết Cá Nhỏ Tháng Giêng – TTên thường gọi Tiểu Ngư – sẽ chuyển vào Sài Gòn làm việc.”

“Cá Nhỏ đang làm gì ở đó? Đà Lạt yên bình làm việc.” – Em vội cướp lời, tôi vội hỏi.

“Cô ấy nghỉ việc, đi bán hoa tươi ở chợ Bà Chiểu. Có một người bà con xa của anh bán rau ở đó, anh tìm chỗ bán. Tết này cố gắng bán. Mang hoa từ Đà Lạt về Sài Gòn bán rất lãi. Anh ấy không muốn làm việc cho người khác mãi mãi. Anh ấy muốn tự mình thực hiện một số loại “khởi nghiệp”. Bây giờ bán nhỏ, sau này có tiền mở tiệm lớn rồi làm chủ”.

đó là nó. Thảo nào tôi không thấy mặt nó ở bến xe. Lúc đó anh đang vội tìm xe vào Sài Gòn nên không gặp em.

“Tại sao con cá nhỏ không nói với tôi bất cứ điều gì?” – tôi ngập ngừng hỏi.

“Anh đang vội, không có việc gì làm. Ngoài ra, anh ấy sợ rằng bạn sẽ không để anh ấy đi. Anh ấy nói anh ấy sẽ tìm em và nói chuyện với em sau.’ Tuấn dừng lại thở dài – “Vừa mang bao rau từ Đà Lạt về, anh chạy ngay ra bến xe để khỏi lỡ hành trình. Anh ấy may mắn được gặp tôi tại nhà anh ấy. Chiều mai bạn đến nhà mình lấy bó lan của Cá Nhỏ gửi cho bạn nhé. Mấy ngày nay tôi bận quá.”

TRONG: “Đúng” một tiếng rồi nhìn ra biển tối. Tuấn cũng im lặng. Hoàng hôn buông xuống khắp vũ trụ. Gió đã thôi gào, sóng đã thôi hú, chỉ còn tiếng én gọi nhau về tổ bên bờ nam. Ngoài khơi, những ánh đèn phao lập lòe, lúc hiện, lúc khuất như những con đom đóm ma quái, vạch một đường thẳng giữa biển và trời. Mọi thứ chìm vào trạng thái tĩnh lặng vô cùng thoải mái. Tôi châm một điếu thuốc và mỉm cười, hình dung ra dáng Cá Nhỏ, cặp sách khoác trên vai, nụ cười rạng rỡ bên cạnh những bông hoa Đà Lạt rực rỡ giữa Sài Gòn.

Tham Khảo Thêm:  Tư tưởng hẹp hòi thì hành động cũng hẹp hòi (Hồ Chí Minh)

– Dương Lễ –

Related Posts

Bài thơ: CẬU BÉ LOẮT CHOẮT (“The little boy”) của Helen Buckley

CẬU BÉ YÊU(Cậu bé)– Helen Buckley – Em bé đã đi họcVào buổi sángCô giáo nói:“Hôm nay chúng ta sẽ vẽ một bức tranh.”“Tuyệt vời!” Cậu bé…

Giới thiệu sách: Chuyện con mèo dạy hải âu bay của Luis Sepulveda

Bạn đã từng thất hứa trong đời chưa? Chắc chắn có một lần chúng ta bịa ra hàng ngàn lý do để biện minh cho hành động…

Giới thiệu tiểu thuyết Giết con chim nhại (To Kill a Mockingbird) của Harper Lee

Giết con chim nhại ((để giết một chú hề). Thế giới động vật trên không rất thú vị. Chim bồ câu trắng tượng trưng cho ước vọng…

Tình cảm vừα đủ ấm áp, hành động cóchừng mực mới có thể gắn kết lâu dài.

Tình cảm đủ ấm áp, hành động vừa phải có thể tồn tại lâu dài. Làm người không quá khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, đều có…

Bài thơ Người đẹp của Lò ngân Sủn

Sắc đẹp – Bếp bạc – Vẻ đẹp ở dạng tuyết cảm thấy ấm áp khi chạm vào Vẻ đẹp trông giống như ngọn lửa mát mẻ…

Truyền thuyết nàng công chúa có trái tim hóa đá

Truyền thuyết về nàng công chúa có trái tim hóa đá Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một nàng công chúa rất xinh…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *