Chuyện tử tế – Theki.vn

thay-tu-te

LỊCH SỬ

Đây là một câu chuyện có thật xảy ra cách đây nhiều năm vào ngày 31 tháng 12 tại quán mì Bắc Hải Đinh trên đường Trật Hoàng, Nhật Bản. Đêm đó cũng là giao thừa. Ăn một bát mì với gia đình vào đêm giao thừa là một phong tục truyền thống của Nhật Bản. Vì vậy, cho đến ngày nay, hầu như quán bún nào cũng rất đông khách và đắt hàng. Bắc Hải Đình cũng không ngoại lệ.

Ngày nay, Bắc Hải Đình đông đúc gần như cả ngày, cho đến sau 10 giờ đêm lượng khách thưa dần. Ngày thường, lúc này ngoài đường vẫn còn đông người nhưng hôm nay ai cũng nhanh chân trở về nhà sớm một chút để kịp đón giao thừa. Vì vậy, đường phố trở nên im lặng và vắng vẻ trong giây lát.

Vào đêm giao thừa, sau khi người khách hàng cuối cùng rời khỏi cửa hàng, người chủ đang định đóng cửa thì cánh cửa lại mở ra một chút. Một người phụ nữ trung niên bước vào cùng hai đứa con trai. Đứa lớn nhất khoảng 10 tuổi, đứa nhỏ nhất 6 tuổi. Cả hai người đều mặc một bộ đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ kia mặc một chiếc áo khoác cũ kỹ, lỗi mốt.

Bà chủ nói, mời ngồi.

Người phụ nữ rụt rè nói. Hai đứa trẻ lặng lẽ đứng sau lưng mẹ và chăm chú theo dõi.

“Đương nhiên… đương nhiên có thể, mời ngồi ở chỗ này.”

Bà chủ dẫn họ đến hai chiếc bàn rồi xuống bếp, quát: “Một tô phở.”

Bà chủ liếc nhìn ba mẹ con rồi lặng lẽ nấu một bát mì lớn, bà chủ và khách không hề hay biết. Cha mẹ của người phụ nữ đang chia sẻ một bát mì ngon lành. Họ vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả. “Quá ngon!” trưởng lão nói.

“Mẹ! Các mẹ cũng thử nhé! – cậu bé vừa nói vừa gắp một miếng bỏ vào miệng mẹ.

Chỉ trong chốc lát đã ăn hết tô mì, người mẹ trả cho chủ quán 150 đồng. Ba mẹ con họ đồng thanh khen ngợi. “Thật là ngon: Cảm ơn ngài!” Sau đó, họ cúi chào và rời khỏi quán bar. Ông chủ và chủ quán cũng đồng thanh đáp: “Cảm ơn. Chúc bạn một năm mới hạnh phúc”.

Một năm đã trôi qua, mọi người đều bận rộn với công việc của mình, năm mới sắp đến. Bắc Hải Đỉnh vẫn đang hoạt động rất tốt. So với năm ngoái, giao thừa năm nay dường như còn đủ đầy hơn. Sau 10 giờ, chủ nhân chuẩn bị đóng cửa thì cánh cửa khẽ hé mở. Một phụ nữ trung niên và hai đứa trẻ bước vào quán phở.

Bà chủ nhà nhìn thấy chiếc áo kẻ sọc kiểu cũ và nhớ ngay đến vị khách cuối cùng đêm giao thừa năm ngoái.

“Bạn có thể … làm cho chúng tôi một bát mì?”

Tham Khảo Thêm:  "Đánh Thức Con Người Phi Thường Trong Bạn" (Anthony Robbins)

“Đương nhiên! đương nhiên! Mời vào ngồi.”

Chủ nhà hàng năm ngoái vừa dẫn họ đến bàn số 2 vừa nói. “Một tô phở.”

Cô chủ quán một tay châm lửa trên chiếc bếp vừa tắt và nói: Tốt! Một tô phở.’

Cô chủ vào bếp thủ thỉ với ông chủ. Bạn có thể làm cho họ ba bát mì?’

“Không thể nào, họ sẽ xấu hổ nếu tôi làm vậy.”

Chủ quán đáp như vậy, nhưng anh lấy thêm tô mì cho ba người ăn và múc nước đầy, cô chủ đứng bên cạnh cười nói: Ông chủ lặng lẽ chuẩn bị một bát mì thơm phức, đưa cho bà chủ bưng lên.

Hai mẹ con người phụ nữ ngồi quanh bát mì, vừa ăn vừa trò chuyện. Chuyện của họ cũng đến tai vợ chồng ông chủ.

“Ngon quá… ngon quá… ngon quá!”

“Năm nay chúng ta còn có thể có mì Bắc Hải Đinh, thật may mắn!”

“Sẽ rất tuyệt nếu năm sau lại đến đây ăn.”

Ăn xong, mẹ lại trả 150 đồng rồi từ biệt.

“Cảm tạ khách nhân! Chúc mừng năm mới mọi người.” Nhìn bóng lưng của mẹ và cha của người phụ nữ, ông chủ và người phụ nữ đã nói chuyện rất lâu.

Đêm giao thừa năm thứ ba, Bắc Hải Đình vẫn rất đông đúc, các chủ nhân bận rộn đến mức không có thời gian tán gẫu. Nhưng đến 21h30, hai vợ chồng bắt đầu hơi lo lắng. Đến 10 giờ, nhân viên cửa hàng đều đã nhận bao lì xì và ra về. Chủ quán vội gỡ tấm biển trên tường ghi giá năm nay là “200 đồng/bát mỳ” và thay giá năm ngoái bằng “150 đồng/bát mỳ”. Ở bàn số hai, bà chủ đã treo tấm biển “Đặt chỗ” từ ba mươi phút trước.

Có vẻ như cha mẹ và con cái của người phụ nữ đã đợi khách ra về sau khi bước vào. 10h30 cả ba mẹ con cuối cùng cũng có mặt. Đứa lớn mặc đồng phục, đứa nhỏ mặc đồ của anh tôi, trông hơi rộng. Cả hai anh em đều lớn hơn rất nhiều. Người mẹ vẫn mặc chiếc áo kẻ ca rô cũ kỹ và lỗi mốt mà bà đã mặc hai năm trước.

“Mời ngồi! Mời ngồi!” Bà chủ nhiệt tình mời bọn họ vào trong quán ngồi. Nhìn khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người phụ nữ rụt rè nói:

“Được! Đương nhiên là được. Mời ngồi.” Bà chủ dẫn bọn họ tới bàn số 2, sau đó nhanh chóng giấu tấm biển đặt chỗ đi vào bếp gọi to: “Hai bát mỳ.”

“Được rồi! Hai tô mì! Xong ngay,” người chủ nói trong khi cho ba nắm mì vào nồi nước đang sôi.

Hai mẹ con vừa ăn mì vừa nói chuyện vui vẻ.

Vợ chồng chủ quán đứng nấu nướng nhìn họ vui vẻ, trong lòng cũng vui lây.

“Tiểu Thuần và con cả này! Hôm nay tôi muốn cảm ơn cả hai bạn. Cảm ơn hai bạn rất nhiều.”

Tham Khảo Thêm:  Ta chỉ giàu có qua những gì ta cho đi và nghèo hơn chỉ qua những gì ta từ chối (Hạt giống tâm hồn).

“Tại sao bạn cảm ơn chúng tôi?”

“Vậy là có tám người bị thương trong vụ tai nạn của bố cậu. Công ty bảo hiểm chỉ trả một phần số tiền này, chúng tôi phải trả phần còn lại. Chúng tôi phải trả 50.000 mỗi tháng trong vài năm qua.”

“À, chúng con biết mà mẹ.” Trưởng lão trả lời:

Bà chủ nhà không nhúc nhích, nhưng yên lặng lắng nghe.

“Đáng lẽ nó sẽ được trả đầy đủ vào tháng 3 năm sau, nhưng năm nay tôi đã trả rồi.”

“Mẹ! Thật sự?

“ĐÚNG! Mẹ nói sự thật. Vì anh trai đi giao báo vất vả, Thiu Tuấn phụ mẹ đi chợ nấu ăn để mẹ yên tâm làm việc. Công ty mẹ đã cho tôi một khoản tiền thưởng đặc biệt, vì vậy tôi đã trả hết số nợ còn lại trong ngày hôm nay”.

“Mẹ! Anh cả! Điều đó thật tốt, nhưng sau này hãy để Tiểu Thuần nấu cơm”.

“Tôi cũng muốn tiếp tục đi giao báo. Sạch sẽ một chút, cố gắng lên.”

“Cám ơn hai người, thật sự là có.”

– Anh và Tiu Tuấn còn một bí mật chưa nói cho em biết. Một ngày chủ nhật của tháng 11, trường Thiu Tuấn gửi email mời phụ huynh đến lớp. Thầy giáo của Tiểu Thuần cũng viết một bức thư đặc biệt nói rằng bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn để đại diện cho Bắc Hà tham gia cuộc thi viết toàn quốc. Tôi nghe bạn của Tiểu Thuần nói vậy nên hôm đó tôi thay mặt mẹ đến dự”.

“Đây là thật sao? Và bạn sẽ nói gì sau đó?”

“Cô giáo giao bài như thế này. “Mong ước của bạn là gì?” Tiểu Thuần viết về tô bún và đọc trước cả nhóm… Tiểu Thuần viết: Vì mẹ tôi đã làm việc cật lực từ sáng đến tối để trả nợ. Ngay cả khi tôi mua một tờ báo hàng ngày, tôi cũng viết ra tất cả. Ông cũng viết: “Tối 31/12, tôi và mẹ cùng nhau ăn một bát mì rất ngon. Dù ba người chỉ ăn một tô mì nhưng vợ chồng chủ quán vẫn nói lời cảm ơn và chúc Tết chúng tôi. Khát vọng ấy đã cho chúng tôi dũng khí để sống, nhanh chóng trả nốt món nợ còn lại”.

Vì vậy, Tiểu Thuần viết rằng khi lớn lên, cậu ấy muốn mở một tiệm mì, trở thành ông chủ của tiệm mì lớn nhất Nhật Bản, đồng thời nói với khách hàng của mình những điều như: “Làm hết sức mình đi. Khách hàng hạnh phúc. Cảm ơn quý khách.”

Hai vợ chồng đứng sau bếp nghe những lời này liền ngồi xuống lấy khăn lau nước mắt chảy dài trên mặt.

Hai mẹ con lặng lẽ nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau rồi cùng nhau ăn hai bát mì, trả 300 đồng, nói lời cảm ơn rồi cúi đầu ra về. Nhìn theo bóng ba mẹ con họ, chủ quán bước theo. “Xin cảm ơn quý khách hàng. CHÚC MỪNG NĂM MỚI!”

Tham Khảo Thêm:  Bài thơ: Chẳng cần gì ngoài đêm nay bên em

*
Một năm nữa trôi qua, 9 giờ 30 tối ngày 31-12, bà chủ cắm biển “đặt phòng” ở bàn số hai nhưng bố mẹ người phụ nữ kia không đến. Năm thứ hai, năm thứ ba… bố mẹ họ vẫn chưa xuất hiện. Quán phở Bắc Hải Đình đang hoạt động tốt từng ngày, bàn ghế đã thay hết, chỉ giữ nguyên bàn số 2.

Đã nhiều ngày trôi qua kể từ ngày 31 tháng Chạp… nhưng chiếc bàn mà vợ chồng ông Năm đãi ba vị khách lạ năm nào vẫn trống không…

Và nhiều năm sau, vào ngày 31 tháng Chạp, khi khách tập trung tại quán phở Bắc Hải, đang ăn cơm trưa, chờ tiếng chuông giao thừa, như thường lệ, có hai thanh niên mặc vest, tay cầm áo khoác. , và đẩy cửa vào. Bà chủ nhà định nói. “Xin lỗi, cửa hàng đã đầy.” Đúng lúc đó, một người phụ nữ mặc áo kimono tiến đến, đứng giữa hai chàng trai và nói: Bà chủ bỗng biến sắc. Mười năm trước, hình ảnh một người phụ nữ trẻ và hai đứa con trai đột nhiên xuất hiện khiến anh choáng váng. Người chủ đứng sau bếp cũng sững sờ, chỉ tay về phía 3 vị khách và lắp bắp không nói nên lời.

Một trong hai thanh niên nhìn bà chủ và trả lời: 14 năm trước, một ngày cuối năm, ba mẹ con tôi đến đây gọi một tô mì, được tô mì ấy động viên và có thêm nghị lực sống. Sau đó, ba mẹ con tôi chuyển đến nhà bà ngoại ở huyện Tứ Hạ sinh sống. Tôi đã thi đỗ vào trường y và hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kin Do. Tháng 4 tới tôi sẽ đến làm việc tại bệnh viện đa khoa Trát Hoàng. Hôm nay chúng ta đến bệnh viện chào hỏi, tiện đường đi viếng mộ cha. Anh trai tôi không phải là chủ sở hữu của cửa hàng mì lớn nhất của Nhật Bản khi anh ấy còn nhỏ, bây giờ anh ấy làm việc tại Ngân hàng Kinh Đô. Được đến thăm họ và ăn mì Bắc Hải Đinh là mong muốn từ lâu của các bậc phụ huynh và các em nhỏ.

Hai vợ chồng chủ tiệm mì gật đầu nghe theo, nước mắt giàn giụa trên mặt. Bà chủ hàng rau ngồi cạnh cửa vừa ăn vội nói: Hai bạn thế nào? Hơn 10 năm rồi không được gặp nhau, bạn không muốn chào khách rồi tiếp đãi họ sao? Nhanh lên!”

Bà cuối cùng tỉnh dậy, vỗ vai bác bán rau cười nói: “Vâng, làm ơn. Vui lòng. Mời anh ngồi bàn số hai, cho tôi ba tô mì.”

Người chủ sửng sốt, vội lau nước mắt và trả lời. “Được rồi được rồi. Ba bát mì! Ngay chỗ này!”…

Related Posts

Bài thơ: CẬU BÉ LOẮT CHOẮT (“The little boy”) của Helen Buckley

CẬU BÉ YÊU(Cậu bé)– Helen Buckley – Em bé đã đi họcVào buổi sángCô giáo nói:“Hôm nay chúng ta sẽ vẽ một bức tranh.”“Tuyệt vời!” Cậu bé…

Giới thiệu sách: Chuyện con mèo dạy hải âu bay của Luis Sepulveda

Bạn đã từng thất hứa trong đời chưa? Chắc chắn có một lần chúng ta bịa ra hàng ngàn lý do để biện minh cho hành động…

Giới thiệu tiểu thuyết Giết con chim nhại (To Kill a Mockingbird) của Harper Lee

Giết con chim nhại ((để giết một chú hề). Thế giới động vật trên không rất thú vị. Chim bồ câu trắng tượng trưng cho ước vọng…

Tình cảm vừα đủ ấm áp, hành động cóchừng mực mới có thể gắn kết lâu dài.

Tình cảm đủ ấm áp, hành động vừa phải có thể tồn tại lâu dài. Làm người không quá khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, đều có…

Bài thơ Người đẹp của Lò ngân Sủn

Sắc đẹp – Bếp bạc – Vẻ đẹp ở dạng tuyết cảm thấy ấm áp khi chạm vào Vẻ đẹp trông giống như ngọn lửa mát mẻ…

Truyền thuyết nàng công chúa có trái tim hóa đá

Truyền thuyết về nàng công chúa có trái tim hóa đá Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một nàng công chúa rất xinh…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *