Bài học tham ăn lười làm từ câu chuyện “Sóc nâu và chim trĩ”.

con rể

Sóc Nâu và Chim Trĩ.

Nếu chúng ta tham lam và lười biếng, thì của cải của chúng ta sẽ chất cao như núi. Vì vậy, chúng ta nên làm việc chăm chỉ, quý trọng thực phẩm và không lãng phí nó.

Một con sóc và một con gà lôi sống trong một khu rừng nào đó. Họ là bạn tốt và thường vui vẻ chơi đùa cùng nhau. Một buổi sáng, Gà lôi tìm Sóc chơi trò trốn tìm, Sóc xách một cái giỏ, hình như là chuẩn bị đi chơi.

Chim trĩ quan tâm hỏi. “Sóc con, con định chơi ở đâu? Tại sao bạn không nói một lời với tôi?’

“Những con kiến ​​nói rằng trời sẽ mưa to, chúng vội vã dọn về nhà. Tôi lên núi kiếm chút gì ăn, đi với tôi.’ – Sóc vừa đi vừa nói.

“Bố mẹ mày nấu cho mày nhiều đồ ăn như vậy, mày không phải làm gì cả, ngày nào cũng ăn không hết, sao khổ thế này?” Trên núi có rất nhiều thú dữ, trong rừng còn nhiều thức ăn, ta không đi đâu cả.” Phasian nói xong liền nghĩ thầm. “Con sóc ngu xuẩn, mày không biết hưởng thụ sao, nhìn tao sống tự do sung sướng biết bao.” Đúng là chim trĩ kén ăn lắm, dù ngon đến mấy cũng chỉ mổ vài miếng rồi vứt đi. Nhiều con vật chỉ trích nó lãng phí thức ăn, nhưng nó không nghe lời khuyên của bất kỳ ai.

Tham Khảo Thêm:  Đừng để sự phàn nàn và than vãn trở thành thói quen (Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi.

“Thức ăn cha mẹ để lại, cũng đúng thôi, nhà đầy người, có ngày ăn không hết. Vì vậy, tôi phải đi tìm một số thức ăn.’. Nói xong, sóc xách giỏ một mình leo lên núi tìm thức ăn. Anh bận rộn đến mức mồ hôi nhễ nhại khiêng những thúng thức ăn về nhà. Dù việc tìm kiếm thức ăn vô cùng khó khăn nhưng Sóc vẫn rất kiên trì. Khi mặt trời xuống núi, trong nhà chất đầy thức ăn.

Vài ngày sau, một trận mưa lớn bất ngờ ập xuống khu rừng. Mưa kéo dài nhiều ngày, nước cuốn trôi nhiều thức ăn. Những con vật không dự trữ được thức ăn vô cùng lo lắng, bối rối và phải di chuyển khắp nơi để tìm kiếm thức ăn.

Mưa ngớt dần, Sóc lên núi kiếm ăn. Khi anh ta quay trở lại với cái giỏ, anh ta nhìn thấy một con chim đang treo trước cửa hang của mình. Con sóc chạy đến xem thì thấy đó là một con chim trĩ.

Thì ra, Trĩ suốt ngày háu ăn, trời mưa to lại lười lao động, không tìm được thức ăn. Nó nghĩ đến thức ăn chất đống trong nhà Sóc nên trong lúc Sóc không để ý, nó đã chui vào một cái hốc cây thò đầu vào lỗ ăn trộm một ít thức ăn. Nhưng vì nó rất háu ăn, nó đã lấy rất nhiều thức ăn trong miệng để nuốt, hơn nữa, đầu nó không chui ra khỏi lỗ trên cây nên nó ở trong lỗ cây cho đến khi chết.

Tham Khảo Thêm:  Hãy làm điều bạn muốn khi rảnh rỗi. Đánh mất đi thời gian là đánh mất tất cả

Related Posts

Bài thơ: CẬU BÉ LOẮT CHOẮT (“The little boy”) của Helen Buckley

CẬU BÉ YÊU(Cậu bé)– Helen Buckley – Em bé đã đi họcVào buổi sángCô giáo nói:“Hôm nay chúng ta sẽ vẽ một bức tranh.”“Tuyệt vời!” Cậu bé…

Giới thiệu sách: Chuyện con mèo dạy hải âu bay của Luis Sepulveda

Bạn đã từng thất hứa trong đời chưa? Chắc chắn có một lần chúng ta bịa ra hàng ngàn lý do để biện minh cho hành động…

Giới thiệu tiểu thuyết Giết con chim nhại (To Kill a Mockingbird) của Harper Lee

Giết con chim nhại ((để giết một chú hề). Thế giới động vật trên không rất thú vị. Chim bồ câu trắng tượng trưng cho ước vọng…

Tình cảm vừα đủ ấm áp, hành động cóchừng mực mới có thể gắn kết lâu dài.

Tình cảm đủ ấm áp, hành động vừa phải có thể tồn tại lâu dài. Làm người không quá khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, đều có…

Bài thơ Người đẹp của Lò ngân Sủn

Sắc đẹp – Bếp bạc – Vẻ đẹp ở dạng tuyết cảm thấy ấm áp khi chạm vào Vẻ đẹp trông giống như ngọn lửa mát mẻ…

Truyền thuyết nàng công chúa có trái tim hóa đá

Truyền thuyết về nàng công chúa có trái tim hóa đá Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một nàng công chúa rất xinh…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *